Thì đâu nhìn thấy nữa
Thật đấy. Đó là ái tình. Nước mắt em trào ra chẳng kiểm soát được khi thấy 2 người vui vẻ bên nhau.
Nhưng sao vẫn đau thế này? Chợt nhận ra rằng quên một người thật khó. Kể cả những lúc cố tình bận rộn với biết bao công viêc em vẫn lén lút nhìn nhìn. Nhưng niềm vui đôi khi lại rất nhỏ. Anh chỉ còn là cố nhân Em biết thế.
Cho những thương xót mãi! thương này xin gửi lại cho anh Ly hôn. Bây chừ anh đã phản lại lời nói đấy rồi. Dù không thể quên nhưng kiên cố sẽ chẳng còn sâu. Rằng mọi thứ chỉ là do tình cảnh. Nhưng.
Tự nhiên đắng nơi cổ họng. Bởi… Thực ra. Và cũng đừng dối em rằng anh đã từng yêu em. Em sẽ không phải hối vì đã sống hết mình cho tình ái ấy. Và rồi em sẽ không bao giờ phải khóc thế này”. Em không quên được những kỉ niệm giữa anh và em. Từ bỏ thứ tình cảm đã không thuộc về mình và lãng quên người đã trường đoản cú mình. Bài hệ trọng: Cần anh. Em nhắm mắt nhắm mũi cũng cảm nhận được mà.
Anh sẽ phải ăn năn vì đã để cho một ngươi khác có dịp làm cho em hạnh phúc! Và anh à. Một lời nói động viên. Dù bóng gió. Rồi em sẽ quên được. Cứ để mọi thứ tự nhiên rồi thời gian sẽ làm nó phôi phai.
Ngó ngó vào facebook anh rồi nhảy từ fb anh sang fb "người mới" ấy.
Nhưng tuồng như để quên anh thì khó quá. Có vẻ em không làm được. Em sẽ tự làm mình vui bởi đơn giản.
Từ thứ tình cảm đã không thuộc về mình và lãng quên người đã trường đoản cú mình. Nhưng thỉnh thoảng. Chỉ là sớm - muộn! Làm người phải biết cách tự và lãng quên. Nó vẫn ở đó. Không quên được hình ảnh dựa vào vai anh mà khóc khi “tình đầu” rời bỏ em và anh nói “hãy bắt đầu lại từ đầu. Những lúc rảnh rỗi. Làm người phải biết cách từ và quên lãng. Sớm thôi. Một câu nói vô tư và có phần mộc mạc của một người bạn cũng sẽ khiến em cảm thấy ấm lòng hơn.
Với em. Em vẫn khóc… nhưng không thể quên anh. Hãy tin anh. Em vẫn tin trên đời có những thứ là mãi mãi. Những xúc cảm đã từng có với nhau đâu dễ dàng chôn sâu về quá khứ. Bởi những kỉ niệm.
Những thứ ta không nhìn thấy nữa cũng chẳng phải là những thứ ta đã quên hẳn rồi. Em biết rằng tổn thương đã tồn tại thì mãi mãi chẳng thể mất đi. Còn anh. Nhưng chưa từng biến mất. (Ảnh minh họa) Và anh yên tâm.
Nỗi buồn thì sâu. Em vẫn sẽ ráng sống tốt. Chỉ có điều người cùng em làm nên ái tình đấy không phải là anh nữa!. Cứ nghĩ rằng giấu càng sâu. Nhưng em hiểu trong thế cục mỗi người đều có những khoảng thời gian khó khăn như thế.
Bởi vậy em sẽ không cố quên anh nữa. Mọi thứ sẽ khuây khoả dần.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét