Rời xa nhân thế bẩn dơ, Nàng nương cửa Phật - cõi mơ nâu sồng
Bỗng đâu oan lớn ập liền, Thúy Kiều buộc phải kiếm tiền chuộc cha. Đau đớn, nhục nhã ê chề, Nàng nay chẳng muốn quay về trần thế. Tiền Đường kết liễu kiếp oan, Giác Duyên giăng lưới nhặt khoan sẵn chờ. Gặp Kim, như trúng bùa mê, Cùng nhau ước hẹn quên thề Đạm Tiên. Chẳng còn nhờ vả được ai, Kể như nàng đã tương lai mịt mờ. Sắc, tài sánh với sông núi, Khách hồng nhan vốn chẳng còn điểm chê.
Bạc Bà giết những kiếp hồng, Lầu xanh Kiều lại vào tròng lần hai. - Nhà thơ "Cuốc Đất" ở giữa cùng hai bạn giành huy chương tại Olympic Toán 30/4. Đến đây xin phép được ngừng, Cảm ơn cả lớp chẳng ngừng lắng tai!" Nguyễn Hiền.
Chẳng may mắc bẫy Tú Bà, Biến Kiều bỗng chốc thành quà nhà chứa. Từ Hải khí phách trời thu, Kiều được trợ giúp trả thù bấy lâu. Tưởng rằng Kiều đã gặp hên, Hoạn Thư đày đọa như tên lao tù. Trước đó, "Thi sĩ" cũng vừa giành huy chương bạc cuộc đua Olympic Toán học 30/4 diễn ra tại TP. Ngỡ là chấm dứt nỗi sầu, Lại Hồ Tôn Hiến hiểm sâu xí gạt.
Đời Kiều sóng gió tù đày, Giờ đây hồn đã nghìn thu giấc tròn. HCM. Nàng đau trong nỗi căm thù, Phận đời sóng phong vân mù xa trông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét