Sau nhiều ngày cuốc bộ trong bóng đêm, Dương cũng đặt chân được đến TP
Tuy mắt bị mù nhưng ông sửa khóa rất giỏi. Ông Dương đang chơi đàn bầu. Lúc này trong túi không có đồng tiền nào, bụng thì cồn cào, anh quyết định khởi nghiệp bằng nghề. Cuộc sống vạ vật đầu đường xó chợ đã nuôi anh lớn. Phần Dương, mặc dù trong lòng rất thương yêu cô hàng xóm, nhưng biết phận mình khiếm khuyết nên không dám đón nhận tình cảm của Thúy, sợ làm cô khổ.
Hơn 20 năm đảm nhận chức phận trong Ban chấp hành Hội người mù của huyện Đức Thọ, ông đã có nhiều đóng góp trong việc xúc tiến sự phát triển của một số ngành nghề như làm tăm tre, đan lát và đồ mỹ nghệ xuất khẩu, tìm hướng đi cho nhiều người đồng hoàn cảnh.
Nhiều người được chứng kiến tài nghệ sửa khóa của ông, tâm can rằng: Dù không nhìn thấy, nhưng ông thao tác rất tài giỏi, chính xác.
Rồi khi nghe chuyện nhà cô nhất định cản ngăn, Dương lại càng ái ngại hơn. Trong một lần đi sửa khóa, ông Phan Văn Dương vô tình được nghe gia chủ đánh đàn bầu.
Không kìm được lòng mình, khi chủ vừa dứt tiếng đàn, ông sà lại xin được chơi thử. Bước chân run rủi đã đưa anh đến với đất cảng Hải Phòng. Khi biết đây là lần đầu ông đánh độc huyền, gia chủ đã không khỏi ngỡ ngàng và khâm phục. Đến khi tiếng khóc của đứa con trai đầu lòng cất lên thì ông bà ngoại mới chấp nhận Dương là con rể.
Những ngón đàn rủ rỉ, trầm bổng, cùng giọng hát có sức lay động lòng người của ông đã bay đến tai cô láng giềng Tạ Thị Thúy, khiến bước chân cô thôn nữ cứ lần khân không muốn rời. Vinh (Nghệ An). Sau 5 năm kiên trì không mệt mỏi, ông đã trở thành người thợ khóa giỏi.
Sau câu chuyện về những nẻo đường đời đầy cheo leo vất vả của một người mù, ông bỗng đổi tông sang một đề tài khác: Đó là chuyện tình của chính mình. Nhưng bây chừ, sức khỏe có phần yếu đi nên bà và con cháu hạn chế, không cho ông đi lại bằng phương tiện này.
Hai vợ chồng ông Phan Văn Dương. Tuy là lần trước hết chạm đến đàn, thế mà khúc “Ví giận thương” được ngân lên qua ngón tay rung chuyển của ông thật có “tình”, cứ như do một người thành thục gảy. Nhưng nghĩ tới hai đứa em đang nheo nhóc mồ côi cả bố lẫn mẹ, ông lại không cho phép mình yếu lòng, dẫu thực tiễn lúc đó ông không lo được gì cho chúng.
Dần dần bi cảm ông ấy lúc nào không hay”. Bên cốc nước mát, khách và chủ ngồi hàn huyên rôm rả. Trải lòng mình, ông bảo, có những lúc vô vọng muốn buông xuôi cuộc sống, khóc tủi phận mình. Sau nhiều ngày mò mẫm đi gõ cửa các nơi xin học nhưng không ai chịu nhận, ông quyết định tự mày mò.
“Tất cả là do nghịch cảnh mưu sinh buộc tôi phải bươn chải hơn người thông thường để thích ứng và tồn tại”, ông tâm tình rất chân thực vậy. Chuyện tình chàng mù và thôn nữ xinh đẹp Không chỉ cho gia đình, mà bản thân ông Dương cũng đã có những đóng góp nhất thiết cho quê hương cố Tổng bí thơ Trần Phú.
Ngoài những biệt tài như tôn tạo khóa, đánh độc huyền, hát hay, ông Dương còn được nhiều người biết đến với khả năng đan lát giỏi. Ngày đi bán vé số, đến buổi lại đi xin ăn, ngủ nhờ.
Nhưng đi đến đâu cũng bị từ chối vì không ai đồng ý nhận người mù. Cảnh nhà cơ hàn, ba má lại ra đi đột ngột, không để lại một tài sản gì có giá trị, anh em ông đã sống lắt lay suốt những năm tháng tuổi thơ. Nhưng khi Thúy trở về, anh đã không thể khiên chế được lòng mình, đôi trẻ quyết định gắn bó với nhau.
Chỉ cần vài thao tác khéo léo#, khóa dù khó đến mấy cũng được ông sửa ngon lành. Thậm chí họ còn lừa để đưa cô rời làng đi xa, tách khỏi Dương. Những tiếng đàn như khúc trải lòng cho những tâm sự sâu kín của ông. LOAN NGUYỄN. Chỉ vào những chiếc rổ rá, nơm, giỏ bày la liệt trong nhà, ông Dương bảo: "Mấy năm nay, nghề sửa khóa không còn thịnh như trước, không đủ để nuôi sống gia đình, nên ông quay sang học đan lát và tạo ra những sản phẩm này, để bà mang ra chợ bán kiếm đồng đắp đổi cân gạo, bó rau”.
Bên cốc nước mới, ông Dương khiêm tốn bảo: "Thực ra tôi đâu có tài cán gì, chẳng qua là nghịch cảnh mưu sinh nó bắt mình phải thế. Ông Dương sinh ra trong một gia đình dân cày nghèo của “rốn lụt” Hà Tĩnh. Ăn xin
Khi cất tiếng khóc chào đời, cậu bé Dương đã không có may mắn được nhìn thấy ánh sáng ác vàng. Những tiếng đàn mềm mại, thủ thỉ đã cuốn bước chân ông đi về hướng đó và ngồi lặng đi.
Ngày ông Dương mới từ Hải Phòng về quê lập nghiệp bằng nghề tu bổ khóa, tôi đã ngưỡng mộ ông ấy rồi. Mỗi lần thế ông chỉ dám nhận đôi ba đồng bạc công gọi là, còn nhà nào nghèo quá thì thôi.
Tiếng đàn như sợi xích thằng thắt buộc hai người lại với nhau, họ nên duyên vợ chồng từ đó. Từ ấy, với hộp đồ nghề nho nhỏ, bước chân ông lại dò dẫm cùng cây gậy đi khắp làng trên xóm dưới để sửa ổ khóa cho mọi người. Cùng bất đắc dĩ lắm, như hôm nay ông mới “động” đến nó.
Muốn tồn tại thì phải biết làm, những công việc ấy cứ lặp đi lặp lại thành quen tay. Dị nhân lắm đặc tài Ông sinh ra không được may mắn khi mắt bị lòa mà gia đạo lại quá nghèo. Một số bà con tốt bụng đã giúp ông dựng lại túp lều tranh trên mảnh đất cũ của bác mẹ. ”. Ông nói vậy, chứ cái tài của ông khiến không ít người thường cũng phải “phục sát đất”. Cuộc sống của người đàn ông có phần khiếm khuyết đó đã đỡ buồn tẻ hơn.
Ba đứa trẻ trơ trẽn như “rắn mất đầu”, từ đó tự rau cháo nuôi nhau bằng nghề mò cua bắt ốc. Biến cố trước hết trong cuộc đời ông có lẽ bắt đầu từ năm 7 tuổi, tích tắc ông trở nên trẻ mồ côi khi cả bố lẫn mẹ bị mất đi trong một tai nạn giao thông.
Tuy nhiên, dẫu gì thì một người bị khiếm thị mà có thể chơi đàn, đan lát, sửa khóa và đi xe đạp thuần thục còn hơn cả người thường nhật như ông Phan Văn Dương kể ra cũng độc nhất vô nhị. Sản phẩm của ông làm không đủ cung vì nó vừa bền lại rất đẹp, được nhiều người chuộng.
Sau khi gửi hai em về nhà ông bà ngoại, Dương mò mẫm chiếc gậy tre - người bạn của mình tìm đường ra đi.
Nhưng rồi tình mãnh liệt lại giúp cô tìm được đường về. Rồi từ đó, mỗi lần nghe chàng đánh đàn, nàng lại ngẩn ngơ. Người dân trong làng còn kể nhiều chuyện về việc ông đi xe đạp thoăn thoắt. Nhiều lần, các ban ngành trong tỉnh phải nhờ đến ông giải nguy. Lúc này, hai đứa em của ông đã rời quê đi mưu sinh.
Khi có chút đỉnh tiền, Dương lên tàu vào Sài Gòn- miền đất hứa mà những phận đời mưu sinh hè phố vẫn thường rỉ tai nhau. Có nghề trong tay, ông lại khăn đùm khăn gói trở lại quê nhà lập nghiệp. Sau những cố không biết mỏi mệt, ông Phan Văn Dương đã vinh dự được chủ toạ UBND tỉnh Hà Tĩnh và Trung ương Hội người mù Việt Nam trao tặng Bằng khen.
Lúc đó, trong lòng cậu thanh niên 13 tuổi ấy vẫn chưa biết rồi mình sẽ đi đâu, về đâu, làm gì.
Lớn hơn một tí, các câu chuyện về những mảnh đời bất hạnh như người mù làm tăm tre đi bán từ thiện, bán vé số, học nghề, trẻ mồ côi đi đánh giày. Từ chiếc radio của hàng xóm, khiến ông quyết tâm rời nhà để tự lập.
Không sờn, Dương lại ngược ra Bắc. Từ đó, ông có thêm một người bạn cho cuộc sống của mình.
Ông “nói” được với nó, nó “thấm” được lòng ông. Ngày hay tin con gái vốn nổi danh xinh đẹp trong làng đem lòng thương xót chàng trai mù nghèo, gia đình Thúy phản đối quyết liệt. Vợ chồng Dương - Thúy sống với nhau hạnh phúc cùng 5 người con trong ngôi nhà cấp 4 giản dị.
Cái tài của ông chóng vánh lan rộng khắp một vùng quê nghèo. Sau một hồi trà nước luận bàn, người chủ này đã quyết định tặng ông cây đàn. Khi đã lên chức bà, đầu hai thứ tóc, cô thôn nữ ngày ấy giờ đã hơn 60 tuổi vui vẻ kể lại cho khách nghe: "Không phải đợi đến lúc nghe tiếng đàn, tôi mới thích ông ấy đâu. Anh như một người ăn mày mất phương hướng, chỉ biết là phải đi mà thôi.
Sau nhiều năm chắt bóp, Dương có được một ít tiền để thực hiện tâm nguyện học một nghề kiếm sống. Tại đây, anh được học nghề tu bổ khóa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét