Bao dong nào làm sống lại ngày xưa? Quỳnh * Gửi tâm tình của bạn về changnang@ngoisao
Em yêu anh như tình ái của nàng ấy, em có tính cách rất giống nàng ở nhiều khía cạnh, cũng thích được sống với chính mình, thích được nổi cáu khi khó chịu, thích yêu hết mình với một người đàn ông yêu em. Cơ hội không đến với ai hai lần, nhất là trong ái tình, những người như anh và em hiểu rõ xúc cảm quan trọng đến dường nào đúng không anh? xúc cảm lại là thứ đổi thay nhanh đến không tưởng, yêu đó rồi lại hận.
Chẳng lẽ ở cái tuổi này em lại bệnh tương tư hay thất tình sao? Em chịu thôi, không hiểu gọi tên là gì. Anh đi rồi em như con thú nhỏ trúng tên, người phát đi mũi tên đó là anh, anh yêu ạ.
Ba ngày sống trong sự hẩu lốn những thể yêu và hận, hờn trách và thương nhớ, lúc lại tự vấn bản thân.
Có nhẽ vậy nên anh chọn cách ra đi mà không chịu nhìn em thêm một lần, anh nói “Nếu có dịp, anh sẽ tạ tội cùng em”. Em viết cho anh vì nhớ về tình ái của chúng ta, chỉ vậy thôi. Net để được độc giả san sẻ, gỡ rối. Không phải lỗi do anh, cũng chẳng phải do em, đến giờ vẫn không lý giải được, có nhẽ tình vốn phức tạp, không đơn giản như em hằng nghĩ suy.
Em hệ trọng tới tình cảm của hai ta trong từng câu từng chữ của tác phẩm, có điều em không vinh diệu được yêu như nàng kỹ nữ đó, em không đẹp, không có được sự lịch thiệp như nàng. Chiều cuối ngày bữa nay em thấy mình mặc nhiên hơn, lòng nhẹ nhõm hơn khi muốn viết gì đó cho anh. Xin anh đừng nghĩ những dòng này để trách cứ nhau, hơn lúc nào hết dạ em hiện nay thật nhẹ nhõm.
Sự ra đi của anh làm em hụt hẫng dù đã thỏa thuận, nhưng cách chúng ta đối thoại với nhau phút cuối sao nghe thấy hổ ngươi, em mất bình tĩnh, anh lánh né.
Đôi khi em ngồi nhìn mưa hàng giờ u uất. Tình của em, hết rồi, hết thật rồi những vun đắp thương tình, những mơ ước giản dị. Nhưng nó lại làm em yêu và nhớ về anh nhiều hơn. Hơn hết em thấy sự chân thành của nàng.
Em bế tắc, không còn anh để trả lời những câu hỏi ngơ ngơ. Trong niềm đau này, em tìm tới tác phẩm “Trà hoa nữ”, đọc ngấu nghiến như để an ủi mình, xem nó như liều thuốc xua tan những khổ đau khi yêu đương, ít ra thì bận rộn với tình tiết câu chuyện mà bớt đau trong lòng.
Mấy ngày qua em không đủ tỉnh táo để đếm thời gian kể từ lúc anh cắt đứt liên lạc. Ước gì tình yêu của anh được như tình ái chàng thanh niên trong truyện, anh không thể yêu được vớ những tố chất của em cả tốt và chưa tốt, anh vẫn chỉ muốn em là hình ảnh anh thích, chứ không phải em là chính em. Anh thương yêu, xây dựng một tình cảm cần nhiều thời kì và gắng nhưng để phá vỡ nó nhanh kinh khủng phải không anh? chứng cớ là ta đã có cả chuỗi ngày đẹp, rất đẹp nhưng lại trở nên bất nghĩa khi hai từ “không hợp” rơi xuống một cách chát chúa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét