Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Đừng cùng ngắm tưởng mình ghê gớm.

Hôm ấy tôi tới với nhân cách khách mời đặc biệt

Đừng tưởng mình ghê gớm

Tôi có thể dùng bút chì để ký tên được không? Thật ra trong bụng tôi thừa biết 2 cô gái sẽ không từ khước việc tôi ký tên bằng bút chì, nhưng tôi chỉ muốn tỏ ra mình khiêm tốn với độc giả.

- Cố nhiên là được ạ. Nhìn thấy nét mặt hân hoan hào hứng của họ, hẳn nhiên tôi rất kiêu hãnh. Từ đó trở đi, tôi luôn tự nhắc nhỏm: Cho dù mình có tài giỏi đến đâu đi nữa thì cũng chớ bao giờ tưởng rằng mình gớm ghê.

Tôi rút bút chì, lịch duyệt đề tặng mấy câu cổ vũ rồi ký tên mình. Sau khi nhìn thấy chữ ký của tôi, cô gái nhíu 2 hàng chân mày chăm chú nhìn kỹ tôi rồi hỏi: - hoá ra ông không phải là Robert Sherwood (nhà soạn kịch Mỹ 4 lần đoạt giải Pulitzer) ạ?”.

Khi đang đứng trong gian trưng bày, có 2 cô gái khoảng 17-18 tuổi tiến lại trước mặt tôi và xin chữ ký. (Theo internet). Giây phút ấy, ắt mọi niềm kiêu hãnh, kiêu ngạo của tôi ngay tức khắc tan như bong bóng xà phòng. Cô gái liền quay đầu lại phía bạn mình rồi nhún vai bảo: - Mary, cho tớ mượn cái tẩy của cậu. Tôi khôn xiết tự kiêu đáp. Một cô gái lấy ra từ ví cuốn sổ bìa cứng, gáy mạ vàng đưa cho tôi.

- Xin lỗi, tôi không mang theo bút máy. - Ồ, không phải. Quả nhiên 2 cô vui vẻ đồng ý. Ông nói: “Chuyện xảy ra trong một triển lãm các tác phẩm nghệ thuật do Hội Chữ thập đỏ Mỹ tổ chức. Tôi là Booth Tarkington, tác giả cuốn Alice Adams, 2 lần đoạt giải Pulitzer.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét