Thế là “bốp”, “xoảng”
Tuy nhiên bình đẳng, bình quyền tức là chuyện ai nấy làm, vai ai nấy sắm chớ các chị đừng bắt các anh phải chửa đẻ, cho con bú; còn các anh cũng đừng bắt các chị vác bao lúa nặng 1 tạ như mình. Bạn cứ thử đặt mình vô trường hợp ấy mà coi. Mà các bạn biết rồi, trong mọi cuộc chiến tranh, cả hai bên đều là những người bại trận! Có câu rằng “ba má sinh con trời sinh tính”.
” Thì tôi xin can. Chị vợ nếm một miếng, tức thì gật gù: “Em cũng thấy vậy. Theo tôi, dòng ở đây là nền nếp gia phong, là sự giáo dục mà con cái được hưởng. Con chó ngồi chực sẵn hưởng trọn. Có cô vợ nấu canh hơi mặn, anh chồng húp một miếng nhổ toẹt rồi mắng: “Nấu như vầy cho chó nó ăn”.
Nói như vậy không phải đổ lỗi cho. Tôi đã sống cạnh cặp vợ chồng thứ hai này 28 năm. (Theo Người lao động). Tóm lại, hoàn toàn ủng hộ chuyện nam nữ đồng đẳng, bình quyền. Bởi vậy con cái cũng được nhờ. Thôi thì chuyện bảo ban hãy để cho cha mẹ, thầy cô; còn vợ chồng thì theo tôi nên dùng từ “bảo ban nhau” mà sống là thích hợp nhất. Còn ba má sinh là yếu tố di truyền mà thế hệ đi trước truyền lại cho đời đi sau để cho ra một người đẹp xấu, cao thấp, hoàn chỉnh hay không! Lại nói đến chuyện hôn nhân, người xưa đúc kết: “Mua heo chọn nái, cưới gái chọn dòng”.
Đáng nói là dâu gia khôn cùng quý nể, thân thiết như ruột rà. Chị vợ đốp lại: “Hóa ra trong nhà này không phải có một con chó mà có tới hai con vì từ trước tới giờ tôi vẫn nấu cho ăn mà”.
Thế nhưng cũng trong trường hợp này, anh chồng vui vẻ: “Không biết hôm nay miệng mồm anh thế nào mà thấy món này hơi mặn đó em”.
Người xưa đã dạy: “Chim khôn hót tiếng rảnh rang, người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”, “lời nói không mất tiền mua, liệu lời mà nói cho vừa lòng nhau”, kinh nghiệm ông bà truyền lại là điều đáng học hỏi. Đang mệt, đang khổ, đang đói, đang lo âu mà có anh chồng hay chị vợ lải nhải một bên tai, không nổi điên mới là lạ! Ảnh minh họa Trở lại chuyện “Ai dạy ai?”, rõ ràng phần nhiều anh chị em không thích từ “dạy”.
Theo tôi, trời sinh ở đây là sự xếp đặt tình cờ của các yếu tố cấu thành một cơ thể người người. Chị vợ bầm một con mắt, mâm cơm bay xuống đất. Tới giờ họ vẫn “anh anh, em em” ngọt dù đã có sui gia. Những người ủng hộ “phái mạnh” thì bảo mạnh luôn thắng yếu; còn người ủng hộ phe tóc dài thì cho rằng “mạnh dùng sức, yếu dùng thế” nên chưa chắc ai thắng ai! Đem lý lẽ ấy vào cuộc sống vợ chồng thì gia đình sẽ biến thành bãi chiến trường.
Vì sao nói đến dân cày hay những người ít học người ta hay cho rằng đó là những người cộc cằn, thô tục? Là vì những tầng lớp ấy thường là nghèo túng, không có điều kiện học hành, giao tế với xã hội, lại thêm họ quá nặng nhọc mưu sinh nên chẳng thể khiên chế những ứng xử không thích hợp khi quá nhọc.
Ông trời khi vớ phải anh chồng vũ phu. Còn chị nào có quan niệm: “Chồng ấy à, phải dạy chứ. Tại hồi nãy em lỡ tay cho hơi nhiều muối. Có một thực tiễn như vầy: Người ta hay dùng từ “phái mạnh” để chỉ các anh và “phái yếu” để chỉ các chị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét