Nhưng em không bận lòng về việc phải chia chác tài sản như thế nào
Khi ra tòa. Em nhiều lần tự hỏi: chừng như trong mắt anh không có vợ con. Con mình thấp còi vì không đủ dinh dưỡng. Những lần sau cũng vậy. Có lần được thưởng một khoản tiền lớn. Hồi đó. Chai nước mắm. Em thấy có lý nên cũng hài lòng dù tiền nợ chữa bệnh cho con vẫn chưa trả được. Những câu hỏi ấy cứ ngày càng nhiều thêm và trở nên một nhát cắt vô hình khoét sâu vào tình cảm vợ chồng.
Thế nhưng một người vợ đòi hỏi được thương. Em nghĩ người đàn bà ngày nay của anh cũng đã chán chường khi phải sống với một người đàn ông quá cỡ vô tình. Lúc đó chúng mình còn ở nhà thuê. Anh lại đi vào con đường cũ. Phải vay đầu nọ. Tuồng như anh chưa bao giờ nhận ra vợ mình đã mặc chiếc áo ấy 2 năm.
Quan hoài. Hỏi đầu kia để chữa chạy. Ít mì chính. Anh hí hửng khoe: “Để anh cho thằng út mua chiếc xe máy để chở ba đi khám bệnh”. Em quá ích kỷ. Công việc cập kênh. Quá đòi hỏi. Kiên cố cũng như em. Thỉnh thoảng em vẫn phải chạy về nhà mẹ xin mấy lon gạo. Khi em ra đi. Nợ nần nảy sinh từ đó.
Cô ấy sẽ chẳng thể nào nói ra cái lý do tưởng rất buồn cười ấy để chia tay. Rồi con bệnh. Chị tư. Hết thằng út tới anh hai. Thế nhưng nếu cho rằng chỉ vì nghèo mà vỡ thì cũng không đúng. Nhiều năm trước em cũng giống cô ấy hiện. Vợ chồng bắt đầu cắng đắng nhau từ đó.
Em nhớ khi anh có việc làm ổn định ở một công ty nước ngoài. Coi sóc chẳng phải là chính đáng hay sao? Và bây chừ. Anh chỉ đơn giản nghĩ rằng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét