Mà thế giới gọi ông là tướng
Có nhiều dịp xúc tiếp với Đại tướng và gia đình, nhưng Đường Minh Giang chỉ còn những thước phim ghi lại cuộc trò chuyện với Đại tướng. “Vì tôi có khai thác chiến tranh đâu, tôi có hỏi bác đánh nhau như thế nào đâu. Phim làm trong 6 năm, trước đó Đường Minh Giang mất 4 năm để tổng hợp tư liệu.
“Tôi đã tự dằn mình, tham lam quá không hay”, anh nói. Bác nói chuyện thật là thoải mái, mà vẫn đi sâu vào lòng người… Chính vì những xúc cảm đó tôi mới háo hức tự viết ca khúc, lời bình cho phim.
Việc quay thực địa khá khó nhọc. Giang kể: “Tối hôm ấy đang ở Bạc Liêu thì nhận được tin cụ mất. N. Giang trình bày đề tài xong, Đại tướng nói: “Cao Bằng à? Tôi luôn coi Cao Bằng là quê hương thứ hai”. Buồn thăm thẳm. Của Đại tướng lên Cao Bằng trao quà, xây dài. Đồn Nà Ngần Pháp đóng để coi chừng việc khai hoang quặng nên ở rất sâu. Từ đó trở đi, anh chỉ việc ngồi nghe những chuyện vui, buồn, gian nan, khổ sở, sung sướng… của Đại tướng gắn với một quãng đời oanh liệt, có khi cách cái chết chỉ gang tấc.
Các vị tướng soái, cựu chiến binh ở Hà Nội dễ chịu lập luận của Giang hơn, nhưng góp ý: Dù sao nghe “Đại tướng…” cũng trân trọng hơn vì mình là Á Đông.
M. “Những chuyện như thế tưởng cũng thường thôi nhưng vào phim tình cảm lại rất hay”, đạo diễn nói. Không ai ý kiến gì nữa. Nhưng cái đêm hôm đấy không xúc động sao được… Hôm trước khi gia đình tổ chức cho người dân vào viếng, anh Nam, con trai Đại tướng gọi cho tôi: Giang có ở nhà không.
Bác mất rồi, nhưng quay những kỷ vật trong nhà không phải ai cũng vào được đâu… Nhưng tôi cho thế cũng là nhiều rồi. Nếu tôi ở nhà, chắc chắn tôi sẽ đến, như người trong nhà, chứ không chỉ như người dân thông thường đến viếng bác”. Khi đã trân trọng nhân kiệt, sự nhân văn thì những chuyện riêng tây tôi không để ý”. “Bộ phim tôi làm mang thì tương lai”, Đường Minh Giang nói.
Khóc một mình Một trong những nguồn động lực khiến Đường Minh Giang dốc tâm làm phim chính là cuộc trò chuyện với Đại tướng. Hiện chỉ có khoảng hở là tình cảm thì cháu khai hoang”. Nhưng chuẩn y địa phương, ai cũng phản đối, phải là Đại tướng Võ Nguyên Giáp với Đảng bộ và nhân dân Cao Bằng.
“Tôi mới bảo, tên càng ngắn ý nghĩa càng lớn. “Có khi 10 năm lục tìm tài liệu không bằng một ngày ngồi với Đại tướng”, Giang nói. “Vào quay xong lại quay ra luôn”. Đoàn làm phim phải gửi ô tô ngoài huyện, đi bộ gần 20 cây số.
Đạo diễn Đường Minh Giang (từng là người mẫu thời kỳ đầu của Hà Nội) đang chỉ đạo một cảnh quay trong bộ phim mới. Giang kể. “Đầu ngón chân bằm vào đất mới đi nổi”, đạo diễn kể. Kế đó là hình ảnh con trai, con gái, con dâu. Họ gặp lại con cháu của 34 binh sĩ đầu tiên của Đại tướng năm xưa, trong thời bình… Tin Đại tướng tắt nghỉ đến với Giang khi anh đang thực hành một dự án phim lớn về nông thôn, nông dân dọc 63 đô thị.
“Là vị tướng thật nhưng bác đâu có thích chiến tranh”, Đường Minh Giang kể. Tôi bảo không. “Bác dành cho tôi những giờ khắc cực kỳ tình cảm chẳng thể quên được. Buồn ở chỗ mình không về đưa tiễn được. Đoàn làm phim cũng phải đi con đường như thế. “Bác nói: Nếu không có chiến tranh thì tôi vẫn là một nhà giáo dạy sử”. Thiên nhiên tứ chi rã rời. Đặt tên cho phim cũng không đơn giản.
“Phim tình cảm” Đại tướng kể với đạo diễn về đợt tập huấn 10 ngày cho con em đồng bào dân tộc về cách đánh giặc phải khôn khéo mưu lược. Anh khẳng định, những tư liệu đó giúp anh không chỉ làm được mà còn làm hay những phim tài liệu tiếp theo về vị Tổng tư lệnh có một không hai Võ Nguyên Giáp.
Tuốt đành cởi hết xống áo đội lên trên đầu cùng máy móc. Bác hỏi, Giang có định hỏi về chiến tranh không. Anh có khai khẩn khía cạnh tình cảm riêng tư, gia đình của Đại tướng? “Không. “Kể cả hiện nay rất nhiều người xin vào không được nhưng riêng tôi gia đình đồng ý. Khi khán giả xem tưởng hết, màn hình tối xuống, lại hiện lên dòng chữ: đời sau.
Đường nhựa lâu không ai đi đã hỏng. Chiến tranh thì cả thế giới biết bác rồi, người ta ngợi ca hết lời rồi. Ảnh: Nhân vật cung cấp. Có những khi đi quay vào mùa lũ. Giờ đây anh thấy tiếc vì được phép ghi hình nhiều hơn, chẳng hạn những hoạt động đời thường của Đại tướng, nhưng anh đã không làm. Có thể nói phim về Tướng Giáp là tác phẩm quan trọng nhất trong sự nghiệp của anh? Đường Minh Giang: Trong thế cuộc chưa biết phim nào sẽ là lớn nhất, quan trọng nhất, nhưng cho đến hiện giờ có thể nói đó là bộ phim đẹp nhất.
Mới đầu, đạo diễn kết cái tên Tướng Giáp với Cao Bằng. Quay thực địa cũng náo nức, câu nói của bác cứ văng vẳng bên tai. Vì mình tầm con cháu. Lộ trình với các tỉnh đã đóng khung hết rồi. Không cai quản thời kì, công sức, cứ thấy thiếu hình ảnh, thiếu tư liệu, phát hiện ra cái gì mới là họ lại khởi hành.
”. Tướng ở đây là tướng của các vị tướng”. Không lẽ bay vào đây rồi, anh em ở đây cả, giờ mình lại bay ra. Tôi là thằng ít khóc, hầu như thường bao giờ khóc, nước mắt chỉ nuốt vào trong, vấp ngã đến đâu, cay đắng đến mấy cũng không khóc. Đến sông Hiến, nước dâng cao, chẳng bè mảng nào dám qua.
Vì địa hình Đại tướng hoạt động khi xưa toàn trong rừng sâu ở Cao Bằng, Bắc Kạn, Lạng Sơn. Hà. Mặc dầu chỉ hỏi Đại tướng về Cao Bằng nhưng trong thời kì làm phim, Giang tìm được thêm nhiều tư liệu quý về Điện Biên, về thời chống Mỹ có liên tưởng đến Đại tướng.
Hôm sau bế giảng, thì bữa nay một cậu trai bản Lung tới gặp thầy vò đầu bứt tai: “hiện giờ bác cho em cầm súng bắn thế nào cũng được, đi đâu cũng được, khổ mấy em cũng chịu được mà học khó quá, không vào!”. Còn lại cũng phải để đồng nghiệp làm chứ. “Nhìn ánh mắt mình, bác hiểu mình muốn gì”, anh kể.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét